Làm thế nào để khỏi chơi cờ vây

posted Jul 17, 2013, 9:09 PM by Nhược Lạc   [ updated Jul 17, 2013, 9:11 PM ]
Trong bài viết này, mình giới thiệu "Những vấn đề và cách hiểu không chính xác trong cờ vây" của tác giả Yuan Zhou, bài viết này dành cho các bạn có trình độ kyu.



Những lỗi này sẽ dễ thấy hơn nếu chúng ta xem xét chi tiết và một ván cờ, nhưng tôi (Yuan Zhou) muốn nêu ra trước dể các bạn tiện theo dõi.

Một lỗi phổ biến đó là "theo đuôi đối phương", khi đối thủ của bạn ra một nước cờ thì bạn liền đáp trả ngay nước cờ đó trong khu vực đó. Điều này thể hiện bạn đã ngầm hiểu đối phương đã đi vào một vị trí đúng và quan trọng trên bàn cờ. Nhưng mà bạn cũng phải hiểu, đối phương của mình chỉ là một kỳ thủ cùng cấp độ kyu với mình thì rất có thể sẽ mắc phải sai sót, ngoại trừ đó là tình huống cực kỳ nghiêm trọng như sống chết; do vậy bạn cần phải suy nghĩ một chút về ván cờ, tình hình hiện tại, để xem có một nước quan trọng nào hơn, hoặc một nước nào lớn hơn hay không. Điều này rất quan trọng xuyên suốt toàn bộ ván cờ.

Khi "theo đuôi đối phương" thì bạn sẽ không nghi ngờ gì sẽ mắc một lỗi tiếp theo, "không chú ý đến vấn đề toàn cục". Các kỳ thủ trình độ kyu thường có nhiều nước cờ mang tính cục bộ và thường thì cả hai phía đều bỏ qua những nước lớn tiềm năng khác. Và tiếp sau đó là lỗi"hành quân chậm", như là nối quân ngay khi bạn bị đe dọa cắt (peep) hoặc siết khí lập tức mà chưa chuẩn bị việc hành quân ra sao.

Một lỗi phổ biến khác là "không xem trọng sente". Nước tiên đóng vai trò cực kỳ quan trọng, nó như là sức mạnh và sự tự do, điều mà bạn sẽ rất cần trong cuộc sống của mình, và bạn sẽ phải thấy rằng kết thúc một đợt tấn công hoặc phòng thủ mà bạn bị mất sente thì bạn sẽ bị chậm 1 nước.

Điểm quan trọng không kém là "sự ghen tỵ", khi so sánh tiềm năng của mình và đối phương, không phải lỗi ở chỗ bạn tính chính xác sự khác biệt là bao nhiêu mục, mà bạn liền nhảy vào phá đất, tạo ra nhiều khó khăn cho bản thân mình hơn. Nghi vấn mà bạn cần đặt ra không phải là đối phương đã tạo ra vùng đất lớn như thế nào, mà bạn phải quan tâm khi đối phương có nhiều đất hơn bạn, hai vấn đề này là hoàn toàn khác biệt nhau. Bạn chỉ nên đả nhập một cách nghiêm trọng khi tiềm năng của đối phương lớn hơn bạn và trên bàn cờ không còn khu vực nào để tranh giành. nhằm cần bằng lãnh thổ.

Tiếp theo, bạn phải nhớ rằng mỗi nước đi của mình đều liên quan đến "bố cục toàn ván cờ", mỗi bước đi phải dựa trên sự phán đoán toàn cục đó. Câu hỏi thường trực trong bạn khi đến lượt mình đi không phải là "Mình sẽ phòng thủ nước đó như thế nào ?", mà bạn phải tự hỏi "Liệu mình có tìm ra được vị trí nào khác có giá trị hơn trong cuộc đua đường trường không ?". Sự phấn khích thật sự của bạn đối với cờ vây sẽ xảy ra khi bạn hiểu được một bước đi liên quan đến toàn thế cuộc, cũng giống như cuộc sống thực tại, nhiều lúc bạn "think small" nhưng đôi lúc bạn phải biết "think big". Bạn hành động mà không quan tâm đến toàn cục thì sẽ dẫn đến những vấn đề mà bạn sẽ giải quyết được hoặc không, và bạn cũng sẽ không thấy tự hào khi dẫn dắt toàn quân của mình vào chỗ nguy hiểm như vậy.

Một màu hồng của các kỳ thủ kyu đó là "bài ca hy vọng", hy vọng rằng đối phương sẽ không đi vào vị trí này hoặc vị trí kia khi mà bạn nhận ra tầm quan trọng của nó nhanh hơn. Bạn chưa học cách giả sử rằng đối phương cũng hiểu rõ những biến thể của hình cờ như mình, và hy vọng rằng những đáp trả "đều theo sự sắp xếp" của bạn.

Và cuối cùng, bạn phải dành một khoảng lặng để suy nghĩ điều sẽ đem lại lợi ích tốt nhất cho mình, nếu đó là tấn công thì lợi ích lớn nhất là gì, và cũng như vậy khi bạn phòng thủ. Khi bạn quá phấn khích tấn công đối phương thì đó không bao giờ là cách thức mà bạn sẽ tìm ra một nước cờ nào đem lại lợi ích lớn nhất cho mình.

Nguồn: La Quang Tien's Blog
Comments